Bông hồng nơi đất thép

25-07-2019 10:37

"Thuonghieu24h" - Suốt gần 20 năm qua, chị và chồng vẫn lăng lẽ cống hiến cho quê hương bởi một lẽ ( sống ở đời cần có một tấm lòng)…

Tôi tưởng nhầm khi đứng trước ngôi nhà của chị Trần Thị Ngọc Xuyến , người con gái Củ Chi ( đất thép thành đồng ) cứ tưởng người từng được mệnh danh là bông hoa việc thiên, thì ngôi nhà phải hoành tráng, tầm cỡ, nhung không phải.

Suốt gần 20 năm qua, chị và chồng vẫn lặng lẽ cống hiến cho quê hương bởi một lẽ ( sống ở đời cần có một tấm lòng)…

Suốt nhiều năm làm việc thiện dù chưa giàu.

Chưa đại gia vẫn làm việc thiện, xã Tân Phú Trung một buổi chiều mùa hè năm 1989, Xuyến lúc ấy 16 tuổi đang chăm sóc mảnh vườn nhà thì hay tin, ngoài UBND xã, người ta vừa bắt được một người lạ về định rình rập điều chi.

Cũng như bao miền quê khác ở huyện Củ Chi, xã Tân Phú Trung thời chống Mỹ từng nổi tiếng là lũy thép, nên người dân dù hiền hòa nhưng với truyền thống cách mạng, cảnh giác cao độ trước kẻ xấu cũng rất cao, nhưng lần này họ đã lầm.

Người vừa bị bắt là anh Nguyễn Như Tuyển, không phải là địch, mà đơn giản chỉ là một thanh niên quê Bắc Giang vào tìm đất, dựng nhà làm ăn nơi miền quê đang thay da đổi thịt mỗi ngày sau chiến tranh.

Xuyến cũng không ngờ người thanh niên với dáng người nhỏ bé, đôi mắt rất sáng ấy sau lại trở thành người bạn đời của mình, anh Tuyển sau đó được chính quyền địa phương cho phép ở lại làm ăn, anh mua một mảnh đất nhỏ, mở xưởng sản xuất vật liệu xây dựng gần nhà cô, xong vẫn không ít người nhìn Tuyển bằng con mắt thăm dò, không hiểu gã trai Bắc Kỳ tới có ý gì đây? nhưng riêng Xuyến, qua vài lần gặp gỡ, cô dần cảm mến người thanh niên giầu nghị lực này.

Tuyển năm đó 24 tuổi nhưng anh đã có gần 5 năm trời tha phương cầu thực. Nhà nghèo có 6 anh e học hết phổ thông, anh đã phải xếp sách bút vào Phan Thiết ( Bình Thuận ) rồi lên thành phố Hồ Chí Minh, tới các tỉnh Miền Tây Nam Bộ, kiếm sống bằng đủ nghề, có lúc anh làm thợ hồ, có lúc lại làm thợ trong các lò chế biến đường, thấy thu nhập bấp bênh a theo đàn anh, học hỏi nghề xây dựng.

Một tấm lòng cao cả.

Có lần nghe anh Tuyển bộc bạch nguyên nhân a về lập nghiệp ở Củ Chi, tôi cảm phục ý chí và tầm nhìn xa của a. A kể rằng – hồi năm 1986 anh theo mấy đàn anh đi làm ăn, một bữa mấy ổng nhậu rất nhiều, rồi hò hét vui sướng tơi bời (Đại hội sáu ) cho phép rồi, chúng ta có thể làm giầu.

Anh  ngỡ ngàng chưa hiểu (Đại Hội Sáu ) là gì, làm giầu thế nào? thì mấy đàn anh vỗ vai, mày cũng phải mở doanh nghiệp.

Mấy đàn anh gợi ý nên ra vùng Thủ Đức, hay ngã ba Cát Lái ..Tuyển đi khảo sát nhiều nơi, nhưng cuối cùng anh đã chọn Củ Chi.

Lý do, vì lưng vốn thời phu hồ gom nhặt chưa dược bao nhiêu, một phần nữa anh cảm mến vùng quê đất thép với những con người nồng hậu, gần gũi như vùng Bắc Giang quê anh.

Một phần nữa là cảm nhận, Củ Chi sẽ là miền đất lành đầy phát triển khi nó nằm không xa đầu tàu kinh tế của đất nước.

Luốn hướng đến những mầm non là tương lai của đất nước.

Họ bén duyên nhau nhưng gia đình, làng xóm không ít người phản đối. nhà Xuyến cũng đông anh em có 8 người, cô là con út, họ làm đám cưới năm 1992 Tuyển suốt ngày tất bật với xưởng sản xuất.

Anh chăm làm không ưa nhậu, chơi bời nên kinh tế lên rất nhanh, song kinh tế chưa mấy dư dả.

Vậy mà từ trước khi lấy nhau, anh đã lao vào làm từ thiện. Có lần khách tới đòi tiền vật liệu xây dựng gần 10 triệu đồng thì chị hỏi anh mới bật mí, đã trót mang tặng quà ngày 27 tháng 7 chị thấy lạ.

Mình cũng chưa giầu sao anh làm vậy? anh lắng nghe rồi bình tĩnh giải thích cho chị nghe rằng, anh khâm phục Củ Chi, mảnh đất pháo đài thép cửa ngõ Miền Đông, có mảnh đất nào như Củ Chi có đến 23000/ 32000 là gia đình thương binh liệt sỹ có huyện nào nhiều bà mẹ Việt Nam anh hùng như ở đây, 772 mẹ Việt Nam anh Hùng, trong đó có gần 200 mẹ mất  đứa con duy nhất.

Sau chiến tranh, mặt đất Củ Chi không còn nơi nào lành lặn. Về đây lập nghiệp anh đã coi Củ Chi là quê hương thứ 2 của mình.

Yêu quê hương, anh chỉ tâm nguyện 2 việc cần làm, một là làm giầu để góp phần làm quê hương thêm đẹp, hai là làm việc nghĩa để tri ân những người hy sinh để có hôm nay .

Nghe anh tâm sự, chị hiểu một hướng đi mới của gia đình, từ ấy cho tới lúc anh mở doanh nghiệp Xây dựng và Thương mại Anh Luân 2003, rồi phát triển lên Công ty 2004, mở rộng sang kinh doanh bất động sản, việc kinh doanh càng khởi sắc bao nhiệu, họ lại tập trung làm việc nghĩa bấy nhiêu.

Riêng với các mẹ Việt Nam anh Hùng, trước đây toàn xã Tân Phú Trung có 46 mẹ nhưng vì tuổi tác, đến năm 2009 chỉ còn 5 mẹ , xã Tân Thông chỉ còn 3 mẹ, chị bàn với anh đứng ra xin được phụng dưỡng 8 mẹ đến cuối đời.

 Học bổng không tên giúp học trò nghèo

Trong các hoạt động xã hội khuyến học được anh chị quan tâm nhiều nhất. Những suất học bổng mà vợ chồng chị giúp học trò nghèo trong huyện đã lên tới vài tỷ đồng, nhưng lại là học bổng thầm lặng, học bổng không tên.

Em Nguyễn Thị Hồng Ngọc, ở ấp Đình xã Tân Phú Trung, hiện là sinh viên năm cuối đâị học Y Dược thành phố Hồ Chí Minh, sớm mồ côi cha, nhà đông anh em phải sống ở nhà cô dượng nhiều năm liền, Công ty của anh chị đã trao học bổng giúp em thực hiện ước mơ đèn sách, còn với em Dương thị Thu Thủy, học sinh lớp 9 ở xã Thái Mỹ, được chị Xuyễn cấp học bổng thì chẳng khác nào cô Tấm nghèo được Bụt giúp đỡ như trong cổ tích, mẹ mất sớm cha thường xuyên đau ốm, 5 anh chị em của Thủy phải sống nhờ vào người ông nội già yếu.


 

Xây dựng quỹ học bổng để giúp học sinh nghèo.

Vì thế, ba người anh của em đã phải nghỉ học để phụ giúp gia đình, giữa lúc khó khăn tuyệt vọng, Thủy đã từng nghĩ đến chuyện bỏ học.

Nghe nói chị Xuyến thường giúp học trò nghèo, em đã viết đơn đúng hơn là một lá thư cho chị. Một ngày nọ, em bật khóc khi nhận hồi âm, em sẽ được cấp học bổng.

Gần 20 năm chị cùng chồng mải miết, làm việc thiện giúp người, năm 2004  họ trao học bổng cho các em đỗ đại học 40 triệu đồng, năm 2005 trao 160 triệu đồng, năm 2006 trao 90 triệu đồng, năm 2008 kỷ niệm 33 năm giải phóng miền Nam anh chị đã tặng quà học sinh, sinh viên nghèo toàn huyện là 600 triệu đồng, tháng 11 năm 2008 với chương trình trung tay vun trồng tài năng anh chị tặng học sinh sinh viên nghèo 150 triệu…

Nhiều năm, cứ đến mùa tựu trường, anh chị lại tổ chức trao tặng học bổng  trao quà tết trung thu cho các em học sinh nghèo trong huyện.

Họ đã ba lần được hội chữ thập đỏ thành phố trao tặng danh hiệu hoa việc thiện, riêng chương trình phối hợp cùng hội Khuyến học huyện Củ Chi giúp đỡ các em sinh viên, học sinh nghèo vượt khó hiếu học, anh chị đã giúp vài trăm triệu đồng mỗi năm, riêng 2009 và 2010 anh chị đã giúp các gia đình chính sách, nạn nhân chất độc mầu da cam, tặng học bổng sách vở quần áo với tổng kinh phí hơn 2 tỷ đồng.

Có lúc một trong những mảnh đất vàng của gia đình, giá đang lên cao thì anh lại đem đấu giá một phần để làm quỹ hoat động xã hội.

Trong xóm ngoài làng, có người bảo hoang phí, nhưng họ coi đó là niềm vui, là lẽ sống, là sự khỏa lấp cho bản thân hai vợ chồng thời trẻ cũng vì khó khăn chưa được học hành, chị lập tức gật đầu.

Tin ở hoa hồng

Chúng tôi gặp chị trong một chiều đầu thu trong ngôi nhà nhỏ ở xã Tân Phú Trung, một ngôi nhà với kiến trúc đồ đạc giản dị như mọi ngôi nhà trong xã.

Vậy mà thật khó tin vợ chồng chị, hàng năm  lại bỏ ra nhiều tỷ đồng làm từ thiện xã hội.

Còn tại trụ sở Công ty của anh chị, phòng khách treo la liệt không biết bao nhiêu, giấy khen bằng khen, chứng nhận bảng vàng nghi công.

Ngay những khẩu hiệu được treo ở Công ty cũng khiến khách hàng đến đây bất ngờ, cảm phục. Tất cả không phải là những khẩu hiệu ca tụng sản phẩm, mà 100% khẩu hiệu nói lên tấm lòng mong mỏi làm việc tốt ( cảm ơn các mẹ đã cho các con hiểu thế nào là tình yêu quê hương đất nước).

Mặc dù sớm nắng chiều mưa / Mặc ai sau trước lọc lừa cạnh tranh / Tìm trong cuộc sống an lành, Yêu thương nhân ái chân thành vị tha.

Trong những dòng khẩu hiệu ấy qua anh Tuyển  chồng chị phân tích, chúng tôi mới hiểu nó ẩn chứa cả nỗi lòng sâu nặng cùng những băn khoăn, trăn trở mà chị đã trải qua, làm việc thiện giúp người rất nhiều, nhưng không ít lần chị gặp những chuân chuyên rủi ro.

Vì những kẻ chạy theo đồng tiền vì lợi nhuận, bất chấp nghĩa tình, chẳng còn phân biệt đúng sai.

Một cán bộ MTTQ huyện Củ Chi kể chúng tôi hay,  vợ chồng cô Xuyến tuy chưa phải đại gia, nhưng làm ăn đàng hoàng và thường làm việc nghĩa nhiều nhất ở huyện Củ Chi.

Song, cuộc sống chẳng đơn giản, do ghen ăn, ghét ở đám đầu cơ đất ở thành phố và ngoại tỉnh về làm ăn đã tìm cách phá.

Chúng tung ra đủ mọi tin xấu như vợ chồng nhà này sắp ly hôn, sắp phá sản, có khi khách hàng đến giao dịch làm ăn, thì chúng chờ ở vòng ngoài, tìm cách nói xấu và phá hợp đồng.

Sự cố lớn nhất là trong một lần chồng đi công tác, hai mẹ con ở nhà đang lo phụ thợ xây nhà kho chứa dụng cụ thì giữa đêm tối kẻ xấu kéo đến đập phá.

Khó khăn không ít nhưng anh chị vẫn làm ăn tấn tới, trong bối cảnh thị trường nhà đất đóng băng, anh chị đã tính đến việc triển khai dự án xây nhà cho người thu nhập thấp với nhiều sản phẩm phù hợp cho người thu nhập trung bình.

Những dự án này khi ấp ủ  đã từng được nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải, Thượng tướng Phan Trung Kiên, nguyên Thứ tướng Bộ quốc phòng và Bí thư Thành ủy thành Phố Hồ Chí Minh ủng hộ và đánh giá cao.

Tuy nhiên, vì nhiều lý do khác nhau đến nay có những dự án bị vướng thủ tục, chưa thể triển khai. Dù vậy, anh chị vẫn quyết tâm mở hướng kinh doanh mở Văn phòng ngoài Hà Nội để có nhiều khách hàng Thủ đô tham gia và cũng tạo cơ sở tìm thêm đối tác, thực hiện những ước mơ dang dở .

Chị có vẻ ít nói hiền lành, thầm lặng như một đóa hồng  nơi vườn quê, nhưng tôi đọc trong chị sức mạnh, niềm tin, tin ở hoa hồng, niềm tin ở lẽ phải cuộc đời không bao giờ phụ lòng những con người giàu ý chí nghị lực, giàu lòng nhân ái, chắc chắn anh chị sẽ mở ra một tương lai tươi sáng.

Minh Hạnh/Theo PV VHDN

Tags: Trần Thị Ngọc Xuyến,Củ Chi,lặng lẽ cống hiến,quê hương,học bổng nghè,học bổng,học trò nghèo